Chủ Nhật, 27 tháng 10, 2013

Khánh My lại gây ngạc nhiên tại Milan với áo hay hay dài.

Khánh My cũng tham gia biểu diễn một thiết kế của Hoàng Hải trong đêm trình diễn

Khánh My lại gây sửng sốt tại Milan với áo dài

Người đẹp chụp hình lưu niệm với các khách mời của đêm thời trang

Khánh My lại gây sửng sốt tại Milan với áo dài

" Người đẹp áo dài" được sự quan hoài của các cơ quan truyền thông Ý

Khánh My lại gây sửng sốt tại Milan với áo dài

Sau đó

Khánh My lại gây sửng sốt tại Milan với áo dài

Khánh My tạo được ấn tượng tốt trong mắt những người bạn Ý

Khánh My lại gây sửng sốt tại Milan với áo dài

Cô chụp ảnh chung với một người Ý tại sự kiện

Khánh My lại gây sửng sốt tại Milan với áo dài

Với tà áo dài mang vẻ đẹp Việt tinh khiết

Khánh My lại gây sửng sốt tại Milan với áo dài

Tinh khiết

Khánh My lại gây sửng sốt tại Milan với áo dài

Khoe vẻ đẹp dịu dàng

Khánh My lại gây sửng sốt tại Milan với áo dài

Với vai trò vedette

Khánh My lại gây sửng sốt tại Milan với áo dài

Người đẹp Khánh My được đón tiếp nồng hậu tại đây

Khánh My lại gây sửng sốt tại Milan với áo dài

(Ảnh: Trần Anh Khoa). Với tư cách là đại sư sự kiện Ngày Việt Nam tại Milan.

Khánh My cũng có mặt tại đêm trình diễn mang tên "Đêm thời trang Việt Nam" tại phòng Gương tòa lâu đài Clerici. Người đẹp nổi bật trong chiếc áo dài ren đỏ.

Mẹo hay Chân dài.

Như thường còn đủ sức giữ chân hai núm vú bằng đầu ngón tay lung lay trôi nổi

Chân dài

Điện thoại trong túi quần mi đổ chuông triền miên. Thế nhưng mi đã đi hết từ kinh ngạc này đến ngạc nhiên khác. Vơ các gương mặt đều hướng ra ngoài cửa. Chúng biết rằng. Từ chiếc bánh chưng bốn tấn mới hôm nào ra mắt. Những bước chân dài như múa đón bóng nảy ra từ bức tường cuối sân. Cộng với kinh tế khá giả.

Gọi là “Ngọc rúc lưới”. Ruộng đồng bị xé nát. Do cái bụng bia đã đến hồi vô phương kiểm soát. Kể cả ắt và vòng đệm bó cổ tay ngăn mồ hôi. Thằng Trung vẫn còn lòng thòng bên ngắn bên dài chiếc dải rút chưa kịp buộc. Mình ông giật cá.

Mà chẳng biết có giật được không? Cá lớn phải gò lâu cho mệt lử đã chứ. Nó dài đến vô lối. Chiếc chăn thân thuộc. Tự biết “chạy trời không khỏi nắng”. Như thế cũng là quá đủ cho lòng mong mỏi. Ở chỗ cây cầu lớn đã ngoài hai mươi năm tuổi. Bảy thằng vào nhà hàng bao giờ cũng chỉ uống hết hơn một triệu là cùng.

Một khoảng ngực hơi gồ lên võng vãnh nhão. Đã rõ! Mi chẳng bỏ lỡ thì cơ trong lúc ngồi cạnh nàng trên ghế trọng tài. Vừa được ngày tạnh đã thấy các anh lên sân rồi. Kể cũng hơi láu cá vặt. Va va cái con khỉ.

Không phải nhà mình. Ông nào cũng cho rằng mình mới đúng. Chẳng đứa nào tỏ ra muốn rót thêm. Những đường bóng luôn không giống như ý muốn.

Bạn bè lâu năm thể tình cho nhau cả những dối trá đáng yêu như thế bởi ai cũng thấy có một phần nhỏ là mình trong ấy. Bọn bạn biết ý. Không đầy mười năm sau. Mênh mang nước ngập. Giờ nào chả thế! Chút nắng vớt vát cuối chiều hóa ra cũng chỉ có mỗi tác dụng.

Những cầu vồng rung rinh bởi một bóng người thoăn thoắt trong sân. Một nội dung không bao giờ nhàm chán. Đều rất sơ lược. Lũ bạn đã không bao giờ hình dong ra những gì thuộc về đôi chân trần của Kiều Trinh. Thằng Long khai mào. Những dự án hữu ích và vô ích.

Nhất là với lứa tuổi bọn mi. Để truyền tụng tầm nhìn chiến lược của lãnh đạo thị thành với những tình hữu nghị khác.

Chả khác gì kiến. Con đường hơn chục cây số phải mất một giờ xe chạy. Ông trọng tài ơi. Những phòng hát karaoke chăng đèn lòe loẹt.

Mi chỉ nhận biết được qua giọng nói. Nhưng. “Sơn hái quả” hào hứng giải thích. Tuồng như chuyện bên chén rượu suông là câu chuyện tự nói với mình là chính.

Nhưng cũng chẳng có một công tắc đèn nào trên ấy. Gọi là “Sơn hái quả”. Hẳn nhiên để biết được lưng thế nà dài thì cần có ít nhất một yếu tố gần đấy để so sánh.

Em thấy anh hôm trước làm trọng tài nhưng mà? Mi lấy lại bình tĩnh rất nhanh. Mi cũng sập sùi hơi men với mấy thằng bạn rượu nhẵn mặt.

Cô ấy đã oắt con ở đấy với y phục trẻ trung sành điệu. Tức thị những cây cầu khác phải chịu phận hẩm hiu quên lãng. Động tác thân thuộc. Đỡ phải quan sát liên tục. Mà bọn anh chưa biết tên em là gì đâu đấy? Có quan trọng không anh? Không. Rất chuyên nghiệp? Mi đã bỏ quên nhiệm vụ trong hai pha bóng quan yếu của séc đấu cuối cùng.

Lũ bạn tỏ ra nản. Cái đầu gật gật triền miên trong hai bàn tay khum trước mũi. Phải bàn cả đến những chuyện vớ vẩn nhất trên đời. NXB Phụ nữ (2011); “Con mắt rỗng” – tiểu thuyết. Cả một vùng rộng lớn bên dưới chân cầu vẫn còn là đồng ruộng. Hạ thấp giá trị chân cẳng chị em nước mình! Mi phì cười. Sao cứ nhìn ra chỗ Sharapova thế? Nó quát thế cũng không oan.

Tuốt tuột đều vô cùng chuyên nghiệp. Chỉ có một nội dung mà đến ba thằng phải gọi điện. Mí mắt trĩu xuống. Vào cuối buổi chiều. Váy ngắn trắng bong có quần bó nhỏ bên trong để lộ ra cặp đùi liên hồi thẳng. Nó cũng có thể đã như những lời chúc tụng thân thuộc mà không còn một ai quan hoài lắng tai nữa. Chỗ bọn mi ngồi.

Đó là đôi chân. Một hồ nước chạy lắt léo dành cho thú câu cá và đi xe đạp nước. Và “phải là một cơn mưa lớn mới thấy được gương mặt thật của phố phường”? Câu kết tưởng đóng truyện. Bước chân thư thả đầy tự tín ấy hẳn phải là của một người thành đạt trong công việc. Còn cách kia cũng tính từ gót lên đến chỗ. Hóa ra tennis cuối cùng vẫn là môn thể thao không có lợi cho sức khỏe.

Cứ làm như được phép lột sờ soạng chị em cả nước ra đo chân không bằng. Cây cầu vẫn giữ nguyên dáng vẻ trẻ trung tự hào. Những phút lặng im hiếm hoi phố. Và những gì bên dưới còn khiến mi thất kinh hơn thế. Mốc rêu. Những câu chuyện quanh các bàn cứ rỉ rả rầm rì theo tiết điệu đều đều buồn tẻ của cơn mưa bất tận bên ngoài.

Cố nhiên là được. Người đổ ra đầy đường. Nhưng không có lý do gì để đổ lỗi cả.

Áo ba lỗ in hình logo của hãng Nike ở đúng nơi lôi cuốn cái nhìn đàn ông nhất. Chưa thằng nào được nhìn thấy Sharapova thật bao giờ. Hay không còn đủ sức để phá quấy thì cũng vậy thôi. Trí mường tượng của mi khôn cùng nghèo nàn. Lưng trần nằm đấy cũng chỉ để chờ lay gọi.

Mi hùng hồn tuyên bố ngay từ lúc khai cuộc. Trình độ em làm sao có thể đánh được với các anh! Trong bụng mi như mở cờ trong bụng.

Cái phấn khởi của dân thể thao nghiệp dư đến là lạ. Một nỗi buồn thương cho cái Đẹp luôn bị “đánh tráo” bởi thói vụ lợi đang ám nhiễm lối sống thị dân bữa nay.

Mi cũng trèo lên chiếc ghế sắt cao ngật ngưỡng trên sân. Không thể đem đến cho họ những thất vọng cũng như mình. Mi thắc mắc. Vả chăng cũng ngại ngùng. Kể từ lúc ấy không ai còn chú ý đến đôi chân trần thẳng tính của cô ấy nữa. Hiện mới nắng. Thế mà em còn có thời gian đi chơi tennis? Kiều Trinh cố giấu nụ cười úp mở. Cũng như mi và họ đã chẳng bao giờ mường tưởng ra nổi vì sao cái tỉnh thành này cứ co giãn miên man như vậy? Cần phải có một cơn mưa lớn mới thấy được bộ mặt thật của phố phường.

Tuồng như hôm nay uống hơi nhiều. Chân không thôi cũng phải mét mốt! Thằng Trung. Chỉ trừ trình độ phát bóng! Thằng Ngọc chuyên môn rúc lưới. Lại càng không phải người mẫu chân dài mét mốt. Nhân vật thị dân của Đỗ Phấn/ là chính Đỗ Phấn đấy. Phố đã không còn một bóng người. Trong các cuộc thi người đẹp bây giờ đang có hai quan niệm về cách đo.

Số ông sướng. Tửu lượng của mi không kém. Trông thằng nào cũng nhớn nhác vội vã. Chủ thể chuyên viết về nỗi buồn thị dân Việt đương đại. Ngay ngáy. Buổi chiều có nắng rốt cục đã cách đây hơn một tuần lễ. Lưng nữ giới. Thực ra thì ngay cả ban ngày cũng không hẳn là khá hơn.

Bữa nay lũ bạn mi chơi không phấn chấn. Mi đùa. Bố cũng chỉ hơn thằng “Ngọc rúc lưới” tí tẹo. Vẫn là cô ấy. Khi mắt đã quen với bóng tối. Lên sân đi. Hóa ra lại mở toang cái tâm thế hoang mang. Nó kềnh càng vướng víu đến mức đã có lần mi đùa lũ bạn. Đó chính là lý do bạn bè tuyệt đối tin cẩn mi? Cả bọn hăm hở thay đồ ra sân.

Nào chúc cho hình dung của chúng ta càng ngày càng thêm phong phú! Chẳng ai chú ý đến lời chúc của mi. Bởi sự đùa cợt nhuốm vị buồn đắng đót. Nó chỉ đủ để phân biệt với một cái cọc. Để còn mời em đi uống bia! Rất thiên nhiên.

Như thế Nghĩa là chẳng ai phải mời ai. NXB Hội Nhà văn (2010); “Rừng người” – tiểu thuyết. May mà khách khứa phần nhiều cũng là những người điềm đạm. Chẳng ai muốn nhìn ai làm gì. Chủ đầu tư đều đã bóng chim tăm cá sau khi nhận đủ tiền và bàn giao lại tuốt tuột phiền phức cho khách hàng. Lại có người nhắc. Cô ấy cũng trú mưa? Hay mưa không thể đến gần cô ấy? Chỉ thấy một quầng sáng mông lung lấp lóa như vui đùa.

Toàn bọn báo chí nói phét. Đúng là báo chí hết chuyện để bàn. Chuyện viết như đùa. Toàn hàng hiệu của những hãng nổi tiếng trang bị từ đầu đến chân. Mi và bạn bè nâng cốc chúc tụng nhau những điều giả tạo.

Cặp vú của nàng. *** Nâng cốc. Sau câu chuyện có vẻ tầm phơ tầm phào về nhân vật chân dài này lại là nỗi u uẩn Đỗ Phấn. Chất chồng đăm chiêu. Toàn những thằng mỏ đỏ. Trông kém thể thao nhất hóa ra lại gặt đủ. Một đôi chân nói lên cái đẹp thay cho gương mặt rất nhiều.

Một cách tính từ gót lên đến ngấn mông. Hay sa vào tâm cảnh đầy lần chần. Nên. Mi mường tượng ra rất nhiều điều về cô gái xinh đẹp. Chất chồng giận dữ. Anh cứ ở đây vui với em nhé. Kiều Trinh đây. Ngoài vẽ tranh đã xuất bản một số cuốn sách: “Chuyện vãn trước gương” – tập truyện ngắn. Mi sửng sốt phát hiệt ra một tấm lưng trần nằm ngoài tầm tay với của mi trên chiếc giường thênh thang trắng.

Một cô gái còn khá trẻ xuất hiện. Và những cơ thể im lìm bất động như chỉ còn mỗi việc chiếm chỗ trong không khí. Lũ bạn quá yêu quý mi. Giọng văn trễ nải. Sân tennis nằm trong một quần thể vui chơi giải trí nằm sát chân cầu. Chúng tôi tha hồ buông câu suốt cuộc rượu. Cô gái tiến về phía mi. Thực ra thì mi không nhìn.

Cơn mưa vần vũ thêm phần quyết liệt. Minh bạch và bí hiểm đua nhau mọc lên. Có cảm giác như thành thị lại thu về diện tích như cái thuở dời đô nghìn năm trước? Một trận mưa và một nghìn năm? Những hàng quán êm đềm phía ngoại thành bây chừ là chỗ chẳng thể đến. Kiều Trinh cười.

Nay đã có thêm chiếc mũ tai bèo rộng bằng cả một rạp xiếc. Những gương mặt cũng bơ phờ như mi.

Theo cách đo sau tất nhiên cùng một người sẽ cho kết quả khiêm tốn hơn. Nước mắt dấp dính lèm nhèm. Tự chọn đôi thách đấu. Mi im lặng. Mi lặng im nhìn đám bạn mà chợt nghĩ đến phong trào tennis của hơn năm năm về trước.

Ở đây toàn quyền quản lý người đẹp! Thằng Long bàn. Hóa ra lại… mong mưa. Chúng nó đâu phải ngỗng. Bộ đồ thể thao trắng. Những dự án xây dựng khu dân cư thị thành mới ngoài ấy hầu như đã hoàn tất. Lúa mông mênh xanh. Cũng không quan trọng đúng như truyền thống ngủ tắt đèn của dân ta.

Chỉ mình tớ không phải thay áo quần

Chân dài

Mỗi trận hai trăm ngàn. Những phòng nghỉ lấp ló in bóng xuống ven hồ cách xa ồn ào náo nhiệt của một quán bia hơi ngoài trời không lúc nào vãn khách.

Giật ngay mất hay? Mi chỉ cười. Minh họa của họa sĩ Đỗ Phấn. Các bố chả chịu đọc báo tí nào. Thậm chí hoàn toàn trái chiều. Chỉ vào mi hỏi. Tất tật sắm những bộ đồ thể thao đắt tiền.

Ngấn mông với lại “chả nói nữa”. Bàn về đôi chân trần luôn của cô gái trên sân tennis. Cả sân bàng hoàng. Lúc ba giờ sáng tỉnh dậy vì cảm thấy hơi lạnh. Cả bọn chỉ gặp nhau hai lần ở một quán rượu trong phố. Hoặc kiều nữ khôn cùng được yêu chiều của một đại gia? khuân mặt sáng và nụ cười toại nguyện ấy phải ở trong một gia đình ngập tràn hạnh phúc. Chưa quen với ánh sáng bốn ngọn đèn cao thế.

Nhưng nghĩ cũng chỉ đến thế là cùng. Trời đã tối mò. Mi đùa lũ bạn. Bản hòa tấu vĩ đại của thiên nhiên ùa vào từng ngóc ngách trong nhà. Chỉ biết đó là một thao tác chẳng thể thiếu. Hôm nay em sẽ cùng anh làm trọng tài. Cô ấy chưa có gia đình. Mi trịnh trọng. Mi quay mặt lại đám bạn bên bàn rượu. Người duyệt quy hoạch và cấp phép xây dựng cũng đã về hưu gần hết sau khi nhận đủ huân huy chương.

Và hoa nở bốn mùa. Lưng trần hình như không ngủ. Căn phòng lạ lẫm hiện ra trong ánh sáng nhờ nhờ. Hóa ra anh là người cần lao bộ hạ! Sao em biết? Người cần lao tay chân tối nào chả về nhà ngồi nghỉ cho đỡ mỏi? Mi lảng.

NXB văn chương (2013). Các cậu thiệt chưa. Để dự phòng những thằng ăn lận bỏ lượt rượu. Thằng Toàn quát.

Đành phải khép mình về với chật chội phố vậy. *** Đỗ Phấn sinh năm 1956 tại Hà Nội. Nếu không thì thằng Toàn làm sao gỡ nổi? Thằng Toàn nhăn mũi. Quay sang lũ bạn. Và cùng với nó là sự thay đổi của cảnh vật dưới chân cầu. Cạnh một lưng trần. Càng tốt. Là thứ mi khôn cùng nản trong cấu tạo nhân chủng của những người mi đã từng biết. Xin bố. Những gương mặt nhòa tan.

*** Suốt hơn một tuần mưa không lên sân. Đã mưa rồi. Và cũng đã tạnh. Và những suy đoán hồ đồ của mi và lũ bạn hóa ra sai bét.

Cứ động mưa là ngập. Lặng im. Viêm mũi dị ứng thằng nào chả bị. Và tưởng là mong nắng. Kiều Trinh không phải là thương lái thành đạt. Cả bọn nhao nhao. Chuyện này thì giữa mi và họ không có cùng quan điểm. Anh say quá. NXB Hội Nhà văn (2005); “Đêm tiền sử” - tập truyện ngắn.

Thằng Sơn phát bóng như cầm gậy chọc quả trên cây. Màn mưa xóa nhòa những nét thân quen khiến người ta ngỡ ngàng về một không gian phố rộng rãi như từ mấy chục năm về trước. Và lúc này thì đôi chân ấy đang co về phía bên kia. Vậy mà vẫn nghe và hiểu nhau được mới lạ.

Người ta bảo cây cầu ra đời bằng tình hữu nghị. Bên cạnh còn có thêm mấy tiếp viên nữa cũng không kém phần xinh đẹp. Bữa nay khởi động ba trận thôi nhé.

Và uống. Nếu em bảo rằng chơi tennis là một phần công việc của em thì anh có tin không? Sau ba séc đấu.

Những mỹ từ ca ngợi sự khang trang sạch đẹp cũng vơi dần. Những cú vụt bóng uyển chuyển đầy uy lực. Phần nhiều là có cùng nghĩ suy. Và hiện giờ là nằm đây. Hay cô ấy chính là cô người mẫu kiêu hãnh về đôi chân dài nhất nước của mình? Nước mình đang trong thời đoạn quyết liệt tìm ra những cái nhất để tự hào. Khi cả bọn đến nơi. Hay lượng rượu trong người họ cũng đã bão hòa? Thằng Ngọc phá tan bầu không khí trầm lắng bằng những cái hắt xì cố kìm giữ.

Ở đây có đến hai chiếc ghế trọng tài cơ mà! Em đùa thôi. Cũng không phải người thương của các đại gia.

Thiếu bao nhiêu tiền là phần tớ chịu nghĩa vụ! Cả bọn cười vang. Thế nên bọn đo theo cách trước phê phán là không có tinh thần xây dựng. Có thời gian đưa đẩy. Mi nhỏm dậy với tay lên công tắc đèn trên đầu giường.

Dưới mái hiên căn nhà đối diện phía bên kia đường. Bóng ở đằng này cơ mà. Để che chiếc bánh chưng? Những hình ảnh nhập nhòa của cô gái bỗng chốc ẩn hiện trong mưa như thực như hư.

Nghỉ lâu lại chưa quen chơi bóng dưới đèn. Trong mưa. Tớ xin phép đánh hai tay hai vợt để đỡ phải xoay người? Hôm ấy chiều bạn. NXB Hội Nhà văn (2009); “Kiến đi đằng kiến” – tập truyện ngắn. Sau mỗi buổi đánh bóng bao giờ cũng là ăn nhậu với khoảng thời kì gấp đôi như thế. Thật lạ là suốt ngần ấy năm quy hoạch và xây dựng chẳng ai mường tượng ra cái kết cuộc ấy? Cả mi và lũ bạn được coi là trí thức cũng vậy.

Lãnh đạo thành thị đổi thay đã mấy lần. Khi cô ấy đến. Cũng là một trong số hiếm hoi những lần khác ý. Đối với tuổi thọ của một công trình toàn bê tông sắt thép thì khoảng thời kì ấy chưa nhằm nhò gì.

Dễ phải cao đến mét bảy? Thằng Tuấn chêm vào. Chân mét mốt cả nước chỉ có một cô người mẫu độc nhất thôi! Thằng “Sơn hái quả” nhướng cái cổ nổi gân lên bảo. Những đường bóng chệch choạc tìm chim rất nhiều. Mi tự cho mình cái quyền giới thiệu Kiều Trinh với mọi người. Bạn anh đã về hết và tính sổ rồi. Mi quờ tay định tìm chiếc chăn mỏng kéo lên ngang ngực.

Mi đã ngừng chơi tennis độ dăm năm nay. Với mi không có gì quan trọng lắm. Và những người phụ nữ ấy cũng biết điều đó. NXB đàn bà (2010); “Vắng mặt” - tiểu thuyết. Chính Kiều Trinh mới là người chủ động. Có người đẹp phù trợ! Thằng Ngọc ngờ ngạc. Những ánh mắt nhòa tan.

Và thân cũng theo đà ấy mà phình ra trông thấy. Ba bốn thằng xúm vào tranh nhau mời cô gái đánh trận đầu tiên với mình.

Khi: “Đã mưa rồi và cũng đã tạnh”. Người đọc có khi phải tự tìm cách ra khỏi tâm thế này. Dần dần hồi ức. Thì cũng chỉ để gọi thôi! Thế thì phiên phiến tên là Kiều Trinh có được không? Lũ bạn mi lếch thếch từ trong phòng tắm bước ra. Mi gắng đưa tay lên dụi mắt. Không gian ẩm ướt bão hòa đến mức không còn ngửi thấy mùi rượu. Bao giờ thích thì về! khuân mặt Kiều Trinh.

Thì bữa nay cũng thế! Cô gái khinh khích cười. Ai cũng biết thế nhưng chẳng còn gì mới hơn để chúc.

Nhưng phải nhấn cô ấy quá đẹp! Ngoài trời. Nói như mày thì nửa thị thành nhảy mũi vì nửa kia đang nhắc?. Nhưng như thế lại càng làm nó khó chịu. Liệu có phải Sharapova không đấy? Nó ngẩng mặt lên. Trong nhà hàng sang và lịch sự đến thế này không cho phép một ai có những suồng sã dù chỉ là một ánh mắt. Lạnh và nhẵn. Mi cũng ngơ ngác.

Kể cả đang ngủ mi cũng không cần phải tỉnh ngộ ra từng. Mi bạo dạn với tay sang lưng trần lay khẽ. Quán rượu trong phố chật chội. Ngồi co ro trên những chiếc ghế chẳng thể nhỏ hơn. Nhưng tình hữu hảo thì đã có nhiều thay đổi. Với họ. Cứ oằn mình ra mà gánh vác công việc đáng ra không phải của mình để cho cây cầu lớn kia nhận lấy quang vinh và tụng ca.

Chỉ còn lại một vùng trũng khu tỉnh thành mới. Nhưng phản xạ kịp thời. Đường tắc tịt. Xì. Em đánh với anh này được không? Mi ngượng chín người. Nhưng đã không có một chiếc chăn nào ở đấy cả. Mi giục Kiều Trinh quay về nhà hàng trước để chuẩn bị. Những ly rượu trong suốt trên bàn đã cạn gần đến đáy.

Nhấn chìm những câu chuyện tầm phơ tầm phào vốn đã nhỏ nhẹ. Kéo lưới trong phố bắt được cả cá mè hai cân rưỡi. Cũng như mọi khi.

Lúc cả bọn kéo nhau vào nhà hàng của Kiều Trinh. Chẳng hiểu tại sao lũ bạn lại tin cậy mi đến như vậy? Và để không phụ lòng bạn bè. Trời ẩm đéo chịu được. Mi dõng dạc. Mới gần hết hai trận đánh đơn. *** Đêm qua mấy giờ mới về? Thằng Toàn nheo cặp mắt tinh quái nhìn mi khát. Chúng mày có biết đo chân phiền phức đến thế nào không! Cả bọn ngờ ngạc.

Và chỉ là một nhân viên nhà hàng trong khu giải trí liên hiệp này. Mi chớp mắt lia lịa hàng chục lần. Làm nhiệm vụ trọng tài. Làm khô mặt sân. Tớ rúc lưới liền bốn quả. Vị trí thân thuộc. Ừ thì ngồi nhà mãi cũng phải lên sân làm vài trận cho đỡ mỏi! Cho đỡ mỏi.

Thằng nào thằng nấy liên hồi ừng ực như muốn bù lại cái phần thiếu hụt của hơn một tuần lễ mưa. Bởi nhà văn dường như cũng chỉ muốn gửi một thông điệp trễ nải và buông bỏ… thế thôi! Nguyễn Thị Minh Thái hiện mới nắng.

Chỉ mới chạm nhẹ đã quay sang dịu dàng. Mi cũng lơ đãng hướng cái nhìn ra cửa như mọi người. Nghe rõ cả chưa? Thằng “Sơn hái quả” ngóc cái cổ nhằng nhịt lên dài giọng. Ánh sáng từ bốn ngọn đèn cao áp trên sân xuyên qua lớp không khí âm u ẩm thấp tạo nên những cầu vồng nho nhỏ lung linh kì ảo.

Đánh muộn một chút cũng được! Thì lên. Nên phải đợi nắng lên. Chẳng có gì phải ngượng ngập.

Chất chồng xe. Mi nháo nhào kiêng trong bóng tối vị trí thân thuộc. Bồi hồi gió sông thổi vào những nhà hàng cửa kính tấm lớn nhìn ra mênh mông bờ bến. Ngày cây cầu ấy ra đời. Nhưng phải nhận tôi may.

Họ luôn phải cân nhắc khi tìm cho mình những chiếc áo với tiêu chuẩn trước hết là phải giấu đi được chiều dài tấm lưng. Thành ra ngày ấy có bao nhiêu mỹ từ để ca ngợi hòa bình và tình hữu hảo đều đã được dùng hết cho cây cầu này.

Chẳng biết đó là một may mắn hay xấu số. Mi rủ lũ bạn kéo nhau lên một sân tennis cách xa tỉnh thành. Đánh đúng năm trận thì vào nhà hàng uống bia.

Siêng năng quá! Mi bối rối nói bừa. Mi chỉ nhớ đến đấy. Như có cái gì bỗng nhiên cồn lên lăn tăn ngứa ngáy. Nhưng chả thấm gì so với lũ bạn vừa quần quật trên sân hơn một tiếng đồng hồ. Đó là lúc những mỹ từ ca tụng cây cầu ngày trước được dùng lại.

Mưa lâu bỗng nắng. Mi bảo họ. Chẳng để làm gì. Chả nói nữa. Cũng với những trang bị ra sân chuyên nghiệp. Đầu óc nặng trịch. Tớ chơi tennis ngồi. Tình hình có sáng sủa hơn tí đỉnh vì câu chuyện có nội dung hẳn hoi. Véo von hót. Vào cuối buổi chiều. Song lại thấy thiếu nắng.

Trương khác biệt Thị May "khoe" chân dài miên man cùng màu áo giang sơn nổi bật.

Với sự thân thiện và khéo léo cũng như sự nạm hết mình trong mỗi phần thi

Trương Thị May

Trương Thị May cũng đã để lại dấu ấn đẹp khi tự tay tặng khăn rằn cho nhiều người đẹp khác. Trước đó

Trương Thị May

Người đẹp cũng gây ấn tượng khi tặng khăn rằn cho các người đẹp hoàn cầu khác Trương Thị May đang nhận được rất nhiều sự cổ vũ từ người mến mộ bởi sự thân thiện và khéo léo# của mình. Người đẹp lại gây để ý khi nối chứng tỏ sự thân thiện của mình bằng cách tặng áo có in hình quốc kỳ Việt Nam cho nhiều người đẹp khác và rủ rê họ cùng mặc chung với mình

Trương Thị May

Cô cũng không quên tỏ niềm kiêu hãnh về đất nước. Trương Thị May "lôi kéo" nhiều người đẹp khác mặc áo có in hình quốc kỳ Việt Nam Được biết trước đó

Trương Thị May

Con người cũng như tình cảm dào dạt mình dành cho quê hương Việt Nam khi ở đấu trường nhan sắc quốc tế.

Sau những chuỗi hoạt động ban đầu đầy ý nghĩa và thiết thực ở cuộc thi Hoa hậu hoàn cầu 2013

Trương Thị May

Trương Thị May tiếp chuyện nhận được sự động viên nhiệt tình từ người hâm mộ trong nước cũng như bạn bè thế giới.

Mới đây nhất. Trương Thị May đã và đang nhận được rất nhiều sự động viên từ người ái mộ.

Khánh My gợi cảm trong đêm diễn thời trang phương pháp tại Milan.

Tự hào khi diện chiếc áo dài truyền thống

Khánh My gợi cảm trong đêm diễn thời trang tại Milan

Thời trang của các mác lớn trên thế giới

Khánh My gợi cảm trong đêm diễn thời trang tại Milan

Hơn 200 khách mời

Khánh My gợi cảm trong đêm diễn thời trang tại Milan

Chụp hình cùng các quan khách

Khánh My gợi cảm trong đêm diễn thời trang tại Milan

Nhân kỷ niệm 40 năm thiết lập ngoại giao Việt Nam – Italia

Khánh My gợi cảm trong đêm diễn thời trang tại Milan

Mới đây

Khánh My gợi cảm trong đêm diễn thời trang tại Milan

Trong đó có chính quyền đô thị

Khánh My gợi cảm trong đêm diễn thời trang tại Milan

Đêm thời trang Việt Nam đã được tổ chức

Khánh My gợi cảm trong đêm diễn thời trang tại Milan

Kiều bào Việt… đã tới dự

Khánh My gợi cảm trong đêm diễn thời trang tại Milan

Đặc biệt

Khánh My gợi cảm trong đêm diễn thời trang tại Milan

Gợi cảm

Khánh My gợi cảm trong đêm diễn thời trang tại Milan

Khánh My diện y phục bó sát

Khánh My gợi cảm trong đêm diễn thời trang tại Milan

Cô biểu diễn rất chuyên nghiệp

Khánh My gợi cảm trong đêm diễn thời trang tại Milan

Khánh My đã trở nên model khôn cùng trổi. Trong đêm diễn này. Đêm diễn nằm trong khuôn khổ chương trình ngày Việt Nam tại Milan. Khoe những đường cong trội của thân thể.

Công ty. Photo: Trần Anh Khoa. Chương trình cũng đã có sự góp mặt của các chuyên gia trang điểm. Doanh nghiệp.

Facebook sao 27/10: Hiền Thục cực dẫn đầu kool với áo dài trắng.

Khánh Thy khoe dáng chuẩn bên cậu học sinh Phan Hiển

Facebook sao 27/10: Hiền Thục cực kool với áo dài trắng

Mỹ Tâm khiến fan ngây ngất vì nét quyến rũ quên tuổi

Facebook sao 27/10: Hiền Thục cực kool với áo dài trắng

Johnny Trí Nguyễn mê say xế khủng

Facebook sao 27/10: Hiền Thục cực kool với áo dài trắng

Xem tiếp Tống Thu Thảo

Facebook sao 27/10: Hiền Thục cực kool với áo dài trắng

Ai thâm hậu đập chậu lấy cây đi"

Facebook sao 27/10: Hiền Thục cực kool với áo dài trắng

Cao Thái Sơn cuộn sự chú ý với status: "Trai có bồ như cây đã có

Facebook sao 27/10: Hiền Thục cực kool với áo dài trắng

Đăng Khôi và Lê Hiếu ủng hộ chương trình Hướng về miền Trung

Facebook sao 27/10: Hiền Thục cực kool với áo dài trắng

Cẩm Ly và Minh Tuyết vẫn đứng vững trong lòng người mến mộ sau 20 năm ca hát

Facebook sao 27/10: Hiền Thục cực kool với áo dài trắng

Hiền Thục xinh đẹp trong tà áo dài truyền thống

Facebook sao 27/10: Hiền Thục cực kool với áo dài trắng

Hoa hậu Đông Nam Á

Facebook sao 27/10: Hiền Thục cực kool với áo dài trắng

Tú Vy gây ấn tượng với nét đẹp hoàn hảo. Diệu Hân đổi nghề bán bông ở chợ Bến Thành. Chậu. Khởi My chúc cả nhà cuối tuần hạnh phúc.

'Đỏ mặt' hay hay với MV mới của Ngô Thanh Vân.

Cảnh âu yếm quá mức

'Đỏ mặt' với MV mới của Ngô Thanh Vân

Đặc biệt là những nụ hôn được khắc họa rất kỹ lưỡng trong từng khung hình

'Đỏ mặt' với MV mới của Ngô Thanh Vân

Để "trấn an" dư luận và người hâm mộ

'Đỏ mặt' với MV mới của Ngô Thanh Vân

Vũ Quốc Nguyễn Ảnh : NVCC

'Đỏ mặt' với MV mới của Ngô Thanh Vân

Thành tựu bao lăm ngày trông mong

'Đỏ mặt' với MV mới của Ngô Thanh Vân

Ngô Thanh Vân đã san sớt tâm sự của mình rằng: “Hãy đến với em

'Đỏ mặt' với MV mới của Ngô Thanh Vân

Hihi”

'Đỏ mặt' với MV mới của Ngô Thanh Vân

MV của 'đả nữ' được tung ra dấy lên nhiều ý kiến phản hồi

'Đỏ mặt' với MV mới của Ngô Thanh Vân

Thậm chí có nhiều cảnh “nóng bỏng” trên giường của hai nhân vật và cảnh Ngô Thanh Vân lột áo nude bán thân khiến người xem cảm thấy đỏ mặt

'Đỏ mặt' với MV mới của Ngô Thanh Vân

Nhưng điểm gây để ý của MV là những hình ảnh rất nóng bỏng của nữ ca sĩ và hai bạn diễn

'Đỏ mặt' với MV mới của Ngô Thanh Vân

Sau khi MV được tung ra

'Đỏ mặt' với MV mới của Ngô Thanh Vân

Under My Spell là câu chuyện về một cô gái vẫn day dứt với hình bóng của nhân tình dĩ vãng dù đã bước vào mối tình hiện tại. Được biết. Ngay phút giây này. Bộ mặt nam đóng chung MV lần này với Ngô Thành Vân là anh chàng Vũ Thanh Long - hiện là ứng viên Top 3 cuộc thi “Tìm người Việt Nam thứ 2 bay vào vũ trụ" và ca khúc Under My Spell trong MV lần này là một sáng tác mới nhất của nhạc sĩ Dương Khắc Linh.

Và nói với em những lời dấu yêu trong lòng anh. Tranh biện trái chiều của cư dân mạng MV mới với nhiều cảnh khóa môi giữa hai người.

Đến ngay khi em cần anh. Mọi người ủng hộ Vân nhé.