Tôi càng ghét
Vào nhà. - Giọng Khả vút lên. Khả cười khì khì. - Cả xã này chỉ còn cái của mình đó. Vẫn cái đầu to. - Vẽ nhiều không? - Nhiều. Không có bước chân Khả. Buổi đầu tiên thử việc. Mối nhập cho các sạp ở chợ nhiều lắm. Cũ rích và màu phết bét ở hai ống. Cặp giò vẫn không quên dạng ra một cách vô tình rồi duỗi.
Biết con Út thích tranh. "Hắn mà nói tiếng Pháp chi. Bữa sau ra uống cà phê hỏi. Buổi sáng không ngó trời nhìn đất chút thì thành ông già mất. - Cô ta có được không? Khả trương cổ lên. *** Khả chưa bao giờ đến tôi vào buổi tối. Nó còn hơn tiên là biết làm việc kiếm tiền tiêu. Mình bảo. Chứ nếu ở thế làm tình. Không hiểu nổi nữa. Không dùng vài bữa chết cho coi. Nó nói. Khả kể với tôi chuyện cô Hà.
Nhiều lắm… Tôi quay nhìn rất kỹ Khả. Mình mới tính về nhà một thời kì làm thử. Vặn vòi hết cỡ cho nước xối trôi mình đi. Y tới buổi tối. Nó vui vui. "Cô giao cho người khác đi. - Của chủ nhà mà? - Chủ nhà gì. Mùi xà phòng thơm từ thân tôi dìu dịu. ” Khả bê tập sim về phòng. Từ bữa đó mình có chơi với cha nữa mô. Ông đứng một bên tôi mà nói: "Tượng mô mà toàn giơ chỗ nớ ra…”. Ai không nhận đưa lên đây trả chị.
Tôi mặc. Cô Hà đưa Khả một xấp sim bảo về phát cho cả phòng làm. Đấy là những nét vạch không hề có trường lớp và thầy cô nào dạy. Nay nói bập bẹ. Tôi cũng muốn thử lòng nhẫn nại của Khả. Lâu lâu làm cái cho đỡ buồn. - Xe gì kêu như máy nổ vậy? Khả cười trong cổ họng đắc ý. Thường vẫn chở Khả tới chỗ tôi chừng xế chiều. Mỗi lúc ngủ trưa dậy tôi vẫn tắm rồi ngồi vào bàn cho thông thoáng trí óc.
Còn nửa bao chỗ góc kia kìa. Nhiều bữa qua nhà cha thấy tranh mình treo khắp nhà. Giờ đây chỉ còn vài chục bức thôi. Với riêng Khả. Tôi nghĩ Khả cứ dùng hết cho rảnh nợ. Khổ sở như lão Khốt-ta-bít. Từ tiết xuân trở đi. Khả bước lên thềm nhà. - Nóng quá. Rất hợp với chiếc áo chỉ chít hai khuy cúc phía dưới. Cô bán cà phê Út đó. Lại lên uống. Mà cả hai cũng chưa hề chạm trán với nhau tại nhà tôi.
Sau thông dịch; sau nốt là ô-r-voa. Bảo hắn luôn vẻ ta đây dân nghệ sĩ lại còn bày đặt tiếng Pháp.
Sao tôi "ghét” nụ cười ấy đến thế. Về Huế tôi không thấy Khả cưỡi chiếc cúp cánh én lên phố bao giờ mà chỉ lòng vòng trong xóm. Chẳng thể đếm nổi bít tất có bao lăm màu.
Chiều chiều lại cùng tụi công nhân nhậu. Cuốn gửi chỗ thằng bạn chẳng biết còn không. Đơn giản vì có màu. Song ngại. Nhưng cứ nghĩ: nếu Khả giấu hết tuốt luốt sự tình đó thì sao? Thế là mỗi lần Khả tới chơi là một ngày hoàn toàn mới lạ. Y luôn mở màn bằng câu vu-vu-xa-p-lê-cô-moong rồi tuôn ra một tràng nữa.
Điều này khiến tôi buồn đến ghét Khả. Lật mấy cuốn tập san cũ có giới thiệu họa sĩ ở bìa hai. - Đó kìa. Đi uống cà phê và. Không có biểu hiện "nịnh” giùm con. Nói chung lúc về làm cũng được. Cơ quan trích cho tới gần hai năm phép.
- Đẹp. Cha biết mình nể con Út nên nhờ nó xin. Trở vào thì thấy Khả chặn ngay cửa nách.
Tượng và tranh lẫn lộn trong không gian hẹp. Tôi hỏi: - Gây nhau à? - Gây chi! Sực nhớ bếp lửa. Khả "vận công” tự vẽ lấy từ những mảnh vỡ của trí tưởng chưa được chắp nối.
- Cả cát ngoài nữa. - Thế nó trả cho bao lăm? - Tôi hằn học hỏi. - Vẫn. Thừa màu mà. Tôi gợi: - Bữa này ở nhà làm tượng đi. Tôi biết được nhờ thằng cha thợ cắt tóc thỉnh thoảng vẫn tiến thoái tán tỉnh mình. Mặc dù trong câu chuyện của Khả luôn lộn lạo những gì tôi đã nghe ở lần trước và lần trước nữa.
Vui hẳn lên. Khả cất tay để tôi vào nhưng rồi ôm từ phía sau. Mày là gì với bà Hà?” Khả ngây ngô không biết đáp.
- Biết thế sao còn cho? - Mình đâu biết! - Sao biết? - Thì con Út mách. Y chưa học đến lớp mười hai thì nhập ngũ.
- Tượng à. Tôi tính cỡ khoảng ba mươi giây hay một phút gì đó. Nợ nhiều mà không quầy nào chịu trả bớt. Tiếng xe cúp cánh én mang từ Sài Gòn ra. Tức nghẹn cổ. Tôi thoáng nghĩ đến Y. Quay mặt ra ngoài. Cùng bên đường. Một bức tượng Khả mới làm xong sáng nay.
Vào chừng chiều. "Chị giao cho Khả. Không còn buồn ngủ. Tôi đủ lớn để không sượng. Mỗi ngày y thu nhập khoảng mười lăm cái đầu cả ngoáy tai. Bữa hôm họ làm tường bao thừa vứt đó. Cái đầu lại to nên lúc Khả quạu quọ trông đến tội. Cũng chỉ khuấy động chút xíu ý vị thế cuộc Khả. Nhắm mắt xuôi tay lại làm cái khác. Ngắm. "Tính tỉ lệ kỹ rồi chứ giỡn à?” "Ừ. Khả mua chiếc cúp cánh trong đợt trở lại Sài Gòn làm ăn lần thứ hai.
Cạo mặt. Tôi chỉ tay ra đống cát đổ sát hồi nhà. Thật ra giữa Khả và cô Hà có gì vấn víu? vì sao đứt đoạn với Sài Gòn đã ba năm Khả vẫn luôn mồm nhắc tới người nữ giới vốn là trưởng phòng nhân sự công ty hoạt hình Lây-nơ-guây đó. Út nó tội thôi. Mát hơn cả máy điều hòa.
Lúc cà phê ở quán có nhân viên Út về. Vừa học vừa làm luận án. Và hẳn là mãi mãi. Tôi có thừa thời gian để ngủ mỗi khi nghẽn mạch tư duy. Dưới bóng râm của hàng phi lao. Nếu tôi có ngủ một năm thì luận án vẫn xong. Mắt chỉ loáng nhìn Khả. Không đáng ghét chút nào.
Phanh bộ ngực lòi xương của Khả. Nhìn vào tôi thấy nhiều tranh vẫn mong được tận mắt thưởng ngoạn mà chưa có dịp. Út về treo có đẹp không?… Mới biết cha Tèo lợi dụng mình. Khả vẫn ngồi trên chiếc ghế tôi làm việc.
Cửa mở toang. Cũng thương Y không như Khả bây giờ. Không ai đưa vẽ tranh mô. Có khi cưỡi cúp cánh én tới chỉ để xin xi măng và cát rồi về liền. Tôi vờ ụn ượn rồi mới chồm dậy. Không chú ý tề”. Dễ ghét nhưng không dễ trách. Tèo có con nhân viên Út chứ gì? - Ờ. Khả cười tiếp. Trong khoảng trí nhớ mênh mang của Khả còn sót lại hình ảnh một cô gái cùng mẹ tới chọn mẫu cho chiếc áo dài đặc biệt.
Út ưa cái mô về nhà anh mà lấy. Do vậy sáng sáng Khả điều khiển chiếc cúp cánh én chạy trên lề. Vẫn cứ thấy… giông giống…”.
Chuyên đời Khả thay nhau mặc ba chiếc quần lửng quá gối. Khả mơ mòng: "Ở Sài Gòn có hàng trăm bức. Bông-nuy… Khả tức: - Có vài ba chữ tiếng Pháp mà đi mô cũng giả tảng sành điệu. Thí sinh của cuộc thi hoa hậu thành thị. Kiếm tiền thì vẽ áo dài. Nó cảm ơn và bảo nếu đậu sẽ tới tìm.
Khả chừng chiều. Khả lại cười như nghe chuyện tiếu lâm. Bị điên mà. Quán có đứa con gái đẹp như tiên. Nhớ lần đi Mũi Né. Còn Khả thì chê y. Nằm nghe nhạc. - Thế có vẽ tranh không? - Có. Lần này. Tôi đang phải nhìn lên mái nhà có những viên ngói nứt toác. Với chiếc quần màu cực kì và đôi dép cao su cong vồng Khả cho vào ba lô từ Sài Gòn. Tôi ra đẩy củi.
Theo lời của người bạn nộp hồ sơ xin vào hãng phim hoạt hình Lây-nơ-guây. Vẫn làm đấy chứ. Mà có thấy mô. Tường còn ủ nóng. Thì cái đầu con nớ phải cao hơn thằng nớ chứ. Rửa mặt xong tôi thấy hành động đó thừa khi quyết định tắm. Giật cả mình. Khả luôn dễ thương. ” "Ừ nhỉ. - Ờ. Lúc tôi đọc được một lượng tài liệu kha khá cho luận án.
Khả vắt óc ra mẫu suốt hai ngày mới thành. Thử xem tiếng nước xối trong nhà tắm gần đó có gợi cho Khả cảm hứng nghệ thuật gì không. Khả không hay. Tôi nhìn qua hỏi vội: "Gì ghê vậy?” Khả điềm nhiên: "Có chi ghê. Từ chỗ Khả tới quán cà phê trước cổng nhà máy Dệt chừng cây số. Song ở Khả có cái gì rất con trẻ đáng mến.
Nó lấy một cuộn luôn. Xem rồi cười một mình. Tiếng Nhật với con Út nữa. Tranh gần như chồng lên nhau. Đến nỗi đôi lúc tôi còn đưa cả y đặt lên bàn cân. - Nhậu với ai về à? - Với ai. Y cũng có tâm tư với tôi. - A. Xong cái nào bê lên nhà cái đó. Với tôi.
Bạn bè thân thiết tặng bức cho vui chứ mình cho ai. Mấy đứa tới nhốn nháo. Cô Hà cùng ngồi tâm tư… Khả cứ vô tư lự vừa kể với tôi. Tôi hỏi dạo này có còn uống cà phê ở quán Út nữa không.
- Nhưng vẫn uống cà phê ở đó. Khả mỏi mệt và buồn khi nghe thời sự về một Huế đang chới với trong cơn đại hồng thủy. - Không lấy tiền. "Này Khả. Lũ chó quanh xóm thay phiên nhau tới bậy ra hôi hám. Khả bảo hồi ở Sài Gòn vẽ nhiều lắm.
Vừa cười toe toét. Cô nói tiếng Anh như gió. Đến tôi. Mê nó lắm”. Y bảo Khả không có cơ tán tỉnh. Tình có tới rủ ăn nhậu gì không? Tôi biết Khả và y là bạn cùng lớn lên trong làng. Không thể chịu nổi nữa! ơ hay. Qua nhà Khả mỗi ngày.
Ai đó đã cho nó chạy thẳng vào sân nhà mới chịu tắt máy. Nhưng dẫu sao trông. Trừ bây giờ. - Sao làm ăn phát đạt vậy lại về Huế? Nhớ nhà à? - Sau đó ế ẩm. Cũng sắp rồi. Khả bỏ nghề vẽ áo dài. Tôi dằn lòng nhưng lại cố tự yên ủi.
Bao giờ tôi cũng muốn níu cái đầu Khả ấp vào ngực mình và cảm nhận… - Lâu nay. Cây vú sữa trùm gần hết ngôi nhà thuê. Tôi thấy thích kiểu cục cằn của Khả. Con mới vô sợ trong phòng họ tự ái…”. Là do tôi có mua lặng lẽ đổ thêm vào. Anh Tèo nhờ em xin. Xuống cửa bếp rửa mặt. Trưa nào tôi cũng ngủ ngon cho tới hai giờ kém.
Khả. Tôi trợn mắt. Tối qua y mới ở đây. Nhưng mình sẵn nên cứ phết bừa vào. Tuồng như Khả chẳng hề nhọc lòng tới việc y đang có ý muốn lấy vợ.
Đúng rồi đó. Rồi tiếng rú ga bò lên cổng. Ờ. Nếu có đột ngột ôm lấy tôi cũng là điều thường nhật. Một con người nhỏ choắt. Còn tôi mỗi lần ngang nhà Khả đều ngó vào xem những bức tượng mới làm có bóng dáng gì của mình chăng? Buổi tôi đến nhà Khả.
Chỉ là con nớ nhảy lên ôm ngực hôn thằng nớ. Bỗng dưng tôi bật cười: hai thằng cha ni lại gây nhau đây. Có tiếng xe. Bước xuống biển đã ngà ngà. Khả vá miệng ngẫm gì đó. Cả bọn uống tiếp và cởi đồ tắm. Thấm thía chi so với cô Hà. Ghét cha Tèo. Mệt quá. Y chẳng thể yêu được Út - một gam màu nóng rẫy mà Khả chẳng thể trộn lẫn với gam màu xanh lạnh ở cô Hà gì đó để vẽ nên hạnh phúc của ai lúc này.
Khả cứ phát và làm. Hiền hiền. Khả lôi cái bì xi măng Kim Đỉnh từ góc nhà ra vốc tay vào đó tới bốn bữa mà chẳng vơi. Thế là đủ. Mùa hè này - năm thứ ba Khả thất nghiệp tại quê nhà. Bên Khả. Cỡ như mình nhìn hắn là sái cổ lận. Khả chuyện với tôi bao giờ cũng thật và đặc biệt không che giấu.
Minh họa: Tô Chiêm Tôi đang ngủ. Y trả lời như gượng nhẹ: "Con Út có can hệ chi đến miềng mô. Khả ấy. Chẳng lẽ đòi qua đây ngủ trưa. Kiểu như mỗi chiều cùng lũ bạn bông nhông vài xị rượu và tối bắt con tỉ số dăm ngàn xem cho có hứng vậy.
Đúng ba tư; hơn tôi những năm tuổi. Miễn là được nói tiếng Pháp. Cha Tèo cha lấy hết. Tôi không tiếc buổi ngủ trưa. - Con Út chứ! - Không. Cha Khả gật đầu với tôi. Để Khả trông thấy cặp giò mịn của tôi đã. Quờ. Y học tiếng Pháp như một tiêu khiển có nhận thức.
Khả mừng. Lại cô Hà. Hai lăm cái rồi. Rằng muốn bỏ nghề cắt tóc làm viên chức phục vụ nhà hàng khách sạn. Tôi nhìn. Sau đó kế nghiệp cha cúp tóc và học tiếng Pháp. - Tèo nào? - Tèo bán cà phê ngoài Dệt ấy. Truyện ngắn của Nhụy Nguyên. Ờ. Khả đắp tượng mỗi sáng. Về có lên chùa sống một năm. Phải. Mỗi lần tới tán tỉnh tôi. Màu vẽ áo dài đắt lắm. Hễ tôi nhắc tới y là Khả nhăn mặt.
Tôi bực. Tới quầy nào họ cũng giục ra mẫu.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét