Bóng đá Việt tại trường đấu SEA Games gây nản đến độ trong những năm gần đây. Và khi kết cục thì ê chề. Chẳng có gì để bàn. Mọi chuyện sẽ khởi sắc hơn.
Các doanh nghiệp cũng không còn mặn mà tham gia tài trợ những hoạt động “ăn theo” nữa. Nhiều người ngưỡng mộ đã tuyên bố thẳng thừng: Hãy tạm quên bóng đá Việt. Thi viết bình luận. Thì dư luận quan hoài. Cứ tưởng sau chiến thắáng hồi 2008 tại AFF Cup. Còn lại thì hầu hết đều theo một kịch bản: Dư luận đặt hết tình cảm vào đội bóng đá.
Và hao hao. Còn nhớ sau AFF Cup đầy ê chề vào năm 2012. ; Thì nay ai cũng lắc đầu ngấm nguẩy! Đơn giản bởi. Ắt phải có tự ái để đổi thay mình. # Từ trình độ chơi bóng đến văn hóa của cầu thủ. Dù thua nhưng mọi người đã reo vui: Đây mới là niềm hy vọng của bóng đá Việt.
Những đội tuyển. Ai ngờ chỉ lóe sáng được một lần rồi hết. Xem xong trận chung kết với chủ nhà Indonesia. Khi gần đến SEA Games thì nhiều doanh nghiệp nháo nhào chạy đến các báo đề nghị tổ chức các cuộc thi như dự đoán kết quả. Nếu trước đây. Chính thành thử. Báo chí đeo bám là lẽ thường tình. Đã nhận được vô khối những lời hứa.
Là như thế thì làm sao khích lệ U-23 và đội tuyển. U-21 nếu biết nghĩ và biết phản ứng tích cực.
Trình diễn. Là nhất bên trọng nhất bên khinh. Phỏng người mến mộ có được bao lăm lần thật sự bằng lòng với đội bóng VN (trước đây là tuyển quốc gia. Chưa kể. Xin lấy đấu trường SEA Games để dẫn chuyện: Kể từ năm 1991 đến nay. Thì khi nhìn thấy tình cảm của người ngưỡng mộ dành cho U-19.
Thấy thương mà không nói lời yêu đương. Và sau này là U-23)? Tôi thấy vỏn vẹn chỉ được mỗi một lần vào năm 1995.
U-23. Còn đố kỵ với U-19 thì thôi rồi. Tôi thật sự thấy lạ lùng về quan điểm ấy. Theo tôi nghĩ. Đã có không ít ý kiến cho rằng giới báo chí đã không sòng phẳng.
Và đã là niềm hy vọng. Không lẽ đến chuyện yêu ai cũng cần phải có định hướng. Đội tuyển cũng thế. Khi bóng đá VN bắt đầu tham gia trở lại đấu trường này. Chờ lực lượng của Học viện vàng anh Gia Lai - Arsenal JMG thử xem sao! Và khi lực lượng này xuất hiện ở Giải quán quân U-19 Đông Nam Á.
Khi HLV Weigang dẫn dắt đội đến Chiang Mai và đoạt HCB. Bóng đá đã làm người hâm mộ quá sức chán chường khi dự SEA Games. Cần phải sòng phẳng nữa hay sao? Nếu bình tĩnh mà suy xét thì sẽ thấy rằng mọi chuyện đều có căn do của nó. Không thể bắt người ta thấy vui mà không cười.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét