Thành công quá sớm, được báo chí hoan hô, Hiền sớm tự mãn rồi mắc bệnh ngôi sao, thành tích sụt giảm, mâu thuẫn với HLV
Cái thiếu chính là hệ nguyên soái độ về bảo hiểm và bảo đảm các chế độ tối thiểu cho những VĐV thành tích cao đã giải nghệ”. Bàn, bàn từ năm 2012 tới giờ chưa xong. Còn những chính sách cho VĐV hậu thi đấu thì vẫn đang. Rồi Hiền phải lang bạt kì hồ vào TPHCM làm đủ nghề để mưu sinh.
Bữa qua (24. Hiền trở nên một tượng đài thể thao, trong Top 10 VĐV tiêu biểu năm 2001 bởi tấm HCB “quý hơn vàng” ấy giải tỏa cơn khát huy chương tồn tại 28 năm, kể từ khi tay bơi Đỗ Như Minh giành được năm 1973. Tấm HCB ấy không chỉ tạo bước ngoặt cho bơi lội VN mà còn khẳng định về định hướng, đầu tư cho môn thể thao cơ bản này để rồi từ nền móng ấy, bơi lội VN có những Hữu Việt, Quý Phước, Ánh Viên sau này.
Nhưng Hiền chưa có bằng tốt nghiệp THPT, nên giấc mơ theo nghiệp cũng tan nát mây khói. Vợ chồng Xuân Hiền ở trong một phòng trọ nhỏ hẹp mười mấy mét vuông, cùng với 2 con gái, trong đó bé út mới vừa tròn 6 tháng tuổi. Khoảng trống chính sách bữa qua, khi được phóng viên báo cần lao báo tin, ông Nguyễn Hồng Minh - nguyên Vụ trưởng Vụ Thể thao thành tích cao 1, nhiều năm làm đoàn trưởng TTVN tại các kỳ SEA Games - không khỏi ngỡ ngàng vì Hiền ra đi khi còn quá trẻ.
Xuân Hiền chỉ là một trong rất nhiều trường hợp. 9), Trần Xuân Hiền mới lại về quê anh ở Lệ Thủy trong nỗi đau của đồng nghiệp và không khỏi động lòng với những dang dở, thiệt thòi mà tượng đài này đã phải gánh chịu, với nỗi bạc tình và vô cảm.
Từ kình ngư đến anh phu hồ, bảo vệ Trần Xuân Hiền sinh ở “rốn lũ” Lệ Thủy - Quảng Bình. Lãnh đạo ngành TDTT cho biết cũng sẽ nạm có các hình thức cao nhất để hỗ trợ, san sớt với gia đình Xuân Hiền.
Sau một thời kì dài làm phu hồ, sau đó nhờ có người biết chút tiếng tăm của Hiền xin cho làm chân bảo vệ hồ bơi kiêm hướng dẫn viên.
Xuân Hiền từng là niềm kiêu hãnh của đất Quảng Bình, nhưng khi tay bơi này bị loại khỏi đội tuyển, tức tốc đã bị quên lãng.
Thật ra, Hiền có ý học đại học rồi trở thành HLV, hoặc chí ít làm đay đả thể chất. Tôi nghĩ, không phải là nước mình hay ngành thể thao thiếu tiền.
Ông Nguyễn Hồng Minh cho biết thêm: “Theo tôi, nếu trung ương chưa có chính sách kịp thời thì địa phương phải có trách nhiệm. Trước đây, vấn đề đó đã nhiều lần được đặt ra, nhưng chính yếu là cho những VĐV còn thi đấu.
Khi đề cập đến trách nhiệm của ngành thể thao với những VĐV từng mang vẻ vang về cho sơn hà, nhưng sau đó sống chật vật trong quên lãng, ông Minh nói: “Việc ngành thể thao “quên” những tượng đài khi đã giải nghệ là có thật.
Năm 2004, Hiền chính thức từ biệt đường đua xanh khi mới chỉ 20 tuổi. Trường hợp Trần Thị Soa - nữ hoàng điền kinh một thời hiện giờ vẫn phải đi nhặt cỏ, hay trường hợp đô vật Lê Thị Huệ phải đợi 10 năm, khi báo chí lên tiếng mới được hỗ trợ phần nào.
Hiệp hội Thể thao dưới nước, các trọng tâm thể thao 2 và 3 sẽ quyên tiền tương trợ trợ để vợ và hai con nhỏ Trần Xuân Hiền bớt khó khăn. Tôi cho rằng các nhà làm thể thao phải xây dựng chính sách để những người từng hy sinh tuổi trẻ, sức lực cho thể thao, mang vinh quang về cho sơn hà không có cảm giác bị bỏ rơi rồi lang thang kiếm sống rất thương tâm như Trần Xuân Hiền”.
17 tuổi, tại SEA Games 21 năm 2001, Hiền đã gây choáng váng cho giới chuyên môn với tấm HCB.
Trước đây, báo chí đã đưa ra các trường hợp hy sinh khi đang làm nhiệm vụ nhà nước như võ sĩ Trần Thanh Ngời, Xuân Tâm, liệu gia đình họ có được nhận chế độ như liệt sĩ không? Nói rồi thì để đấy, người chết rồi thì thiệt. Bài 2: Cô gái vàng cử tạ và căn chung cư trên giấy.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét