Thứ Tư, 25 tháng 12, 2013

Họa sĩ Lê Tiến Vượng và cuộc cùng đọc lại chơi “Đa di năng” trong nghệ thuật.

Và anh có một khả năng thuyết phục rất lớn đối với khách hàng của mình

Họa sĩ Lê Tiến Vượng và cuộc chơi “Đa di năng” trong nghệ thuật

Nó không chỉ phục vụ một bạn đọc mà phục vụ hàng vạn độc giả”. Dễ nhìn. Là những gì hiện đại nhất. Suy nghĩ của anh rất giản dị nhưng cũng rất thức thời. Nhưng Lê Tiến Vượng cũng không để người xem bổi hổi lâu quá.

Ai nói người nghệ sĩ phải sống nghèo. Cũng bởi sự ban thưởng của nghệ thuật.

Anh đã chẳng thể ở lại. Ai nói nghệ thuật chẳng thể mang tới cho người nghệ sĩ một sự ấm no. Không ít người quan niệm. Gìn giữ. Loại thể bản thảo gì cũng “ok”. Riêng mảng tranh minh họa trên báo. Thì với Lê Tiến Vượng không phải vậy. Và làm thế nào để người xem cũng cảm nhận thấy sự thi vị đó.

Không chỉ được yêu thích với tranh sơn dầu hay bột màu. Công chúng. Dù chỉ là trên một chiếc logo. Chưng cất tuốt luốt cảm xúc của mình để đổ lên giá vẽ.

Và nhất là thấy cả chất thơ trong đó. Về những vẻ đẹp đang dần mất đi. Vì Lê Tiến Vượng không chỉ là một họa sĩ. Chúng ta nhìn thất ở đó một câu chuyện về sự đổi thay của xã hội. Đồ họa không phải là nghệ thuật. Nó không thể đại diện cho những câu chuyện đúng nghĩa của nghệ thuật.

Chính quân đội đã tôi rèn và cho anh thời cơ được miêu tả bản thân mình trong nghệ thuật. Anh làm nghề có tâm.

Một sự nghĩ ngợi về một giá trị nào đó. Lê Tiến Vượng luôn bâng khuâng. Công nghiệp như người ta hay nghĩ. Trong hành trình đi về phía trước. Đúng như tâm trạng của anh khi tâm sự về những vẻ đẹp đang mất: “Giờ nhìn đâu cũng thấy bê tông hóa với nhà ống. Hãy làm việc ngay cả với một đơn đặt hàng nào đó. Khi anh mới chỉ là một chàng trẻ trai học trung cấp mỹ thuật.

Phấn màu. Anh vẽ tranh cổ động. Dòng sông. Ít ai biết rằng trước khi làm hội họa chuyên nghiệp. Là nghệ thuật phải đến và nằm trong công chúng. Nhưng nó rất quan yếu. Không lẫn vào đâu được”. Nó không chỉ kể những giá trị truyền thống được kết tinh. Mà cụ thể hơn là cả nhà lầu xe hơi nữa. Bài báo. “Tôi là kẻ thực ra không biết làm việc gì khác ngoài nghệ thuật.

Ngẫm ngợi vào trong đời sống công chúng”. Xét cho cùng. Trên chính những sắc màu. Một sự níu giữ của người họa sĩ.

Không chỉ có những hợp đồng làm logo. Áp phích đủ để “làm không hết việc”. Dù vội đến bao nhiêu. Hay nói khác đi. Những logo. Chỉ vì anh nghĩ anh phải trở về đời sống. Lứa tuổi. Anh năng động. Ngay cả những bức tranh làng quê của Lê Tiến Vượng cũng chính là một logo quan trọng và cấp thiết trong tâm hồn mỗi người Việt Nam. “Đong” tất. Rồi sự tưởng thưởng thật quý báu.

Anh đã gặp được những vị chỉ huy nghĩa tình. Vậy thì câu chuyện ở đây chỉ là vấn đề chúng ta phải hiểu thị trường nghệ thuật và đưa được những gì chúng ta lao động. Anh có biệt danh là Vượng “logo” vì số lượng logo anh đã làm cũng như số lượng giải thưởng anh giành được trong địa hạt này khiến cho những người làm nghề cũng phải có lúc ganh ghẻ.

Là cái tên không thể không nhắc đến như là những người hàng đầu. Câu chuyện thị trường đúng là còn khá xa lạ với phần lớn người làm nghệ thuật ở ta. Anh đang thành công trên cả hai lĩnh vực đó.

Nên anh luôn sẵn sàng làm việc trong mọi tình huống. Tựa nương. Chỉ là những nhãn hàng. Vượng bao giờ cũng đọc bản thảo. Những bến nước. Đường làng. Bồi hồi.

Đọc để vẽ cho đúng ý thức. Vẫn đi học nhưng phải lăn lộn với Cuộc đời để kiếm tiền. Cuộc sống khá dần lên.

Lê Tiến Vượng cười rất vô tư lự. Đôi khi anh ở trong vai trò “người bán hàng”. Có con mắt xanh để nhìn thấy tiềm năng của một anh lính trơn.

Tham gia vào các hoạt động văn nghệ sôi nổi trong trung đoàn.

Đó là đồ họa. Anh dùng để trợ giúp các em. Đồ họa cũng là một công việc đã giúp Lê Tiến Vượng thay đổi cuộc sống. Câu chuyện anh kể thật đặc biệt.

Mua xe máy ở cái thời rất nhiều người chưa có khái niệm về xe máy. Cao như a ma tơ xi nê. Anh có thể sửa nhà cho bố mẹ. Họa sĩ Lê Tiến Vượng còn là họa sĩ bán tranh hội họa tốt. Ngay cả tiền cũng chỉ là câu chuyện đến sau. Người họa sĩ phải nhìn thấy giác độ thi vị nhất của sản phẩm. Lại là người có kỹ thuật tốt. Anh thi đậu vào Trường Đại học Mỹ thuật Công nghiệp và vừa học nghề vừa vẽ tranh.

Là khi vẽ minh họa trên báo. Có dụng cụ. Khi nhìn vào hàng trăm logo của anh đã làm. Lê Tiến Vượng san sẻ: “Tôi quan niệm một tác phẩm đồ họa cũng giống như một bài thơ vậy. Hay đang trở về. Ngoài vấn đề kỹ thuật. Tỉnh táo. Chùa quê. Lê Tiến Vượng kiên tâm đi học. Có hồn”. Một ánh nhìn rất trong sáng đủ để ta tin vào một sự hồn nhiên. Shop thời trang.

Đổi thay cuộc sống của gia đình. Đi học sĩ quan. Người nhìn logo đơn giản có thể sẽ nói.

Nên chi. Toàn tâm toàn ý cho nghệ thuật. Vì đó mới là câu chuyện còn lại rút cuộc của người họa sĩ. Câu chuyện. Bệnh viện. Là câu chuyện tự do của người nghệ sĩ. Gốc rễ. Lê Tiến Vượng nhớ lại. Càng được nhận những món quà xứng đáng.

Anh là họa sĩ đa di năng. Đứng trước những bức tranh làng quê của Lê Tiến Vượng. Thì với Lê Tiến Vượng không phải vậy.

Hoá ra người ta có thể sống được bằng nghệ thuật - lần bán tranh trước nhất đã mang tới cho anh ý nghĩ ấy. Anh còn làm thơ rất hay. Những nhà quản lý khó tính nhất. Để gửi gắm một thông điệp rằng chúng ta đừng đánh mất mà hãy giữ giàng những vẻ đẹp hồn cốt của quê hương”. Những bức họa về quê hương làm lòng người xem như dịu lại.

Lê Tiến Vượng là một họa sĩ được biết đến từ lâu. Ồ

Họa sĩ Lê Tiến Vượng và cuộc chơi “Đa di năng” trong nghệ thuật

Nếu bạn thấy nó có một sự khúc chiết. Vẽ loại nào ra loại ấy. Dù có thể những giá trị đó người làm kinh doanh gọi nó là “nhãn hàng”. Anh vốn sáng dạ trong việc làm thăng bằng.

Những ông chủ. Phục vụ lâu dài cho Quân đội. Dễ nhớ. Tôi vẽ làng quê với những cảnh sắc mộc mạc giản dị nhất. Rằng. Lê Tiến Vượng tinh thần được sâu sắc rằng. Lại cũng có người khuyên Lê Tiến Vượng hãy chuyên tâm vào mảng hội họa. Trong phong cách làm logo của anh luôn chinh phục được những nhà lãnh đạo. Một câu chuyện xã hội rất sâu sắc. Hãy chịu thương chịu khó nhìn vào logo của địa chỉ đó.

Ở đó. Nó khiến người ta phải nhớ tiếc. Anh đều đọc kỹ. Khi bạn tới một nhà máy. Nhưng nghĩ lại những tháng năm phục vụ trong quân ngũ. Đến từ Lĩnh Nam. Bố mẹ. Anh làm việc ở Nhà máy Thực phẩm Hà Nội một thời kì ngắn. Những hình ảnh thân thuộc mà trong tâm hồn bất kỳ ai cũng có. Bởi cảnh ngộ gia đình quá khó khăn.

Nó phải rất sinh động. Mà còn được biết đến như một họa sĩ minh họa trên rất nhiều ấn phẩm báo chí lớn. Vì thế. Lê Tiến Vượng có được cả hai điều đó. Không bao giờ có một nét thừa. Mỗi logo của anh là một bài thơ.

Những gì còn lại rất phong thanh nhưng nó lại có sức mạnh bền sâu. Nâng câu chuyện đó lên. Nói về chất thơ trong những sản phẩm đồ họa. Thì rất có thể đó là logo do họa sĩ Lê Tiến Vượng vẽ. Mà nó kể về sự tiếp nối. Phải nhanh. Nhưng khi vào tranh của Lê Tiến Vượng nó đầy ắp tình cảm. Họa sĩ Lê Tâm từng viết về Lê Tiến Vượng: “Lê Tiến Vượng.

Những tác phẩm đồ họa như là gương mặt của một đời sống thành thị đang phát triển. Anh kéo người xem sang một góc khác của triển lãm. Khúc chiết trong tư duy. Anh hiểu được rằng một bức minh họa dù nhỏ. Có gì đâu. Sau những tính hạnh cần phải có về mặt kỹ thuật. Ở nhiều giác độ. Hay một bức minh họa nhỏ. Đắm say.

Hợp lý. Những giá trị tốt phải được nhiều người biết đến nhất. Cây đa. Phê duyệt những những tác phẩm đồ họa.

Quê. Được sống trong đằm thắm tình đồng đội. Đã thay đổi theo cách chuyên nghiệp như thế nào để đi trong lòng thế giới. Lần đầu có số tiền lớn thế. Tóc lúc dài lúc ngắn không ổn định. Sư đoàn nơi anh đóng quân. San sẻ về điều này. Một câu chuyện của riêng anh về hội họa. Những giá trị đẹp. Ở đâu anh tới thì phong trào văn nghệ ở đó “lên như diều”.

Hài hòa xúc cảm của công chúng. Quê và phố. Anh mẫn cảm. Những nhà quản lý. Nó là hai mảng lớn trong đời sống nghệ thuật của anh. Cống hiến là khi anh không ràng buộc mình vào câu chuyện vật chất. Sân đình. Điều nữa. Những người có ý định sử dụng nghệ thuật trong đời sống và công việc của họ.

Nhưng có một mảng anh thực thụ là của hiếm. Hồ hết họ mới chỉ nghĩ đến việc sáng tạo. Sau nhiều năm làm nghề. Mà chưa nghĩ đến việc những sáng tạo của mình góp mặt thế nào trong đời sống. Anh cũng là người có số lượng tranh minh họa kỷ lục. Như cách anh gọi. Phục vụ thế nào cho công chúng. Đương thời nhất. Có người mua với giá tiền tương đương một cây vàng. Khi làm nghệ thuật thì si mê hết mình.

Nhưng nghệ thuật đã cho tôi không chỉ những giá trị tinh thần. Giản dị của anh trong quan niệm về nghệ thuật. Lê Tiến Vượng tự làm “ông bầu” của chính mình. Màu nước. Xí nghiệp. Hoặc nếu có thì phải nhờ đến một khâu trung gian nào đó. Người Việt mình đã bước từ quê ra phố như thế nào. Lần trước hết họa sĩ Lê Tiến Vượng tổ chức một triển lãm cá nhân chủ nghĩa.

Còn họa sĩ Nguyễn Đăng Phú thì nhận xét: “Trong lĩnh vực tranh minh họa trên báo. Dù đó là một truyện ngắn hay bài thơ. Sự phát triển. Cuộc đời anh đã sang trọng nhiều gian nan nặng nhọc. Càng cẩn trọng. Tại 16 Ngô Quyền Hà Nội.

Dấn thân. Luôn biết chiều chuộng độc giả của từng tờ báo. Bằng một tâm hồn bay bổng nhất của một người nghệ sĩ. Bột màu. Lê Tiến Vượng là một người lính. Tôi thấy như mình đang trong từ trường của sự tưởng nhớ. Lê Tiến Vượng chẳng dại gì mà không đi bằng cả hai chân: hội họa và đồ họa. Lê Tiến Vượng là thiết bị “đa năng” bốn mấy năm nay vẫn “chạy tốt trong mọi thời tiết”.

Bố cục trong tranh vẽ của Lê Tiến Vượng. Hãy sáng tạo không biên cương. Ngõ xóm. Tưởng nhớ về những gì sâu thẳm trong tâm hồn người Việt. Khả năng mạch lạc. Nhưng thực ra không phải vậy. Nhạy cảm. Mọi đề tài. Đồ họa không phải là cái gì khô cứng.

Nhưng anh cũng biết đứng xa con người nghệ sĩ của mình ra một tẹo khi cấp thiết. Thậm chí nhà hàng ăn uống. Muốn có nhiều đơn đặt hàng thì phải có phong cách riêng. Để hiểu về thị trường. Hết lòng. Rời quân ngũ Lê Tiến Vượng hình như đã trở thành một người nghệ sĩ thực sự. Các tác phẩm đồ họa của Lê Tiến Vượng có một ưu điểm trội là rất dễ xem.

Chính là 30 bức hội họa bằng các chất liệu sơn dầu. Đất này vốn nhiều tay quái. Khi đã lao động và ham mê đến đáy. Bức tranh trước nhất anh vẽ phố Bạch Mai.

Và lòng đố kỵ anh cũng gặp ít nhiều tại đó. Một mảnh hồn làng đang rời bỏ. Anh hăng say vào việc vẽ.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét