Thứ Ba, 3 tháng 12, 2013

Ngày Quốc tế người khuyết tật (3-12): Hành trình tốt hơn không đơn độc.

Cứ thế

Ngày Quốc tế người khuyết tật (3-12): Hành trình không đơn độc

Con nên học lấy một nghề để đổi thay cuộc sống”. Ý tích góp tiền mua chiếc xe lắc tay. Ý liên tục đạt danh hiệu học trò xuất sắc. Ý khăn gói theo người trong xã vào Sài Gòn. Ngõ nghách Sài Gòn không còn xa lạ với Ý nữa. 000 đồng.

Ý trở nên một trong số những thanh niên đầu tiên được tuyển vào dự án “Nâng cao năng lực cho thanh niên khuyết tật” (thuộc trọng điểm Khuyết tật và Phát triển - DRD Việt Nam). Chưa có máy tính. Chỉ có một mình nên Ý sống tần tiện. Cứ hễ tới cửa quán hay đầu đoạn đường nào đó.

Ngày gì cũng đi bán. Năm 2011. Đường đời còn dài và lắm chênh vênh. 500. 13 NĂM BÁN VÉ SỐ Ba tuổi. Ý đăng ký học xử lý đồ họa tại cơ sở Ngọc Tiên Designer. Tôi từng nghĩ mình bất hạnh.

Đêm. (CATP) Mười ba năm lăn lộn với những xấp vé số giữa Sài Gòn. Đối diện thực tại và cầm cố sống thật tốt”.

Quyết không tự ước mơ. Tuy nhiên. Tối học đến tận 9. Ý sống ngay tại đại lý vé số. Cũng có bạn bị mù nên khi trời mưa gió.

Thay vì tung tăng chạy nhảy. Sau vòng phỏng vấn và nhiều rà kỹ lưỡng. Ý đã viết nên một câu chuyện cổ tích thật đẹp về nghị lực sống. Do trình độ tin học quá kém và hoàn toàn không biết tiếng Anh nên thầy cô khuyên Ý chỉ cần học điện cơ.

Họ sẽ thả Ý xuống để tự bò vào từng bàn mời khách. Nhà lại chẳng có ruộng nương. Nắng gì cũng chống gậy đến trường. Vừa đi học với mong ước một ngày không xa sẽ về quê mở một cơ sở thiết kế đồ họa của riêng mình.

Ý san sẻ: “Có những ngày rất buồn và đơn chiếc. Có rất nhiều cảnh đời không may nhưng họ luôn mỉm cười và lạc quan. Năm năm tiểu học. Cha mất vì bạo bệnh khi Ý mới 8 tuổi. Ý đã thi đậu đầu vào lớp đồ họa nâng cao của trọng tâm tin học. Mẹ Ý một nách năm đứa con nheo nhóc. Tôi luôn cảm thấy hạnh phúc vì có thể đưa.

Ý xay bột gạo kiếm tiền phụ mẹ và bắt đầu nghĩ đến chuyện “Nam tiến”. Sài Gòn trong mắt Ý là những ngày ăn bụi. Bốn năm sau. Tuổi thơ của Ý là những ngày bò bằng hai tay và tập đi với nạng gỗ. Chính những tấm gương ấy dạy tôi cách chấp thuận. Hồi ấy. 000 đồng/tháng. Bản thân khuyết tật và còn chưa học hết lớp 6.

Mong Ý sẽ luôn vững tin và sống thật kiên cường. Uống nước mưa và cong lưng phơi nắng. Ý chính thức được nhận vào lớp đồ họa. Ở đó. Ý vừa xin những tờ báo cũ đọc để theo dõi thông tin về các khóa học nghề.

Ngày bán vé số. Nhà Ý nghèo. Thiếu ăn. Có chứng chỉ tin học. Ý giãi tỏ: “Gọi là xe ôm nhưng chúng tôi là đội xe miễn phí dành riêng cho người khuyết tật. Ý vẫn phải chia đôi.

Ý có thể tự đi bán mà không phải nhờ người chở nên tiền lời cũng nhiều hơn. Tôi mồ côi cha. Thành viên của dự án này chia sẻ: “Với chúng tôi. Như Ý bị sốt kém dẫn đến teo cơ chân.

Đường gập ghềnh. Ý được tuyển vào vị trí lái xe của dự án với mức lương 3. Như Ý đang là tài xế của đội xe ôm ba bánh miễn phí dành cho người khuyết tật của DRD Năm 2000. Ý luôn làm việc với ý thức nghĩa vụ cao. Nhà nghèo. Ý phải nhờ người chở. Đến lớp đúng giờ và nhìn thấy nụ cười ranh con của họ. Lời gợi ý này đã làm thức dậy khát khao thầm lặng trong lòng Ý - trở thành kỹ thuật viên đồ họa.

13 năm lăn lộn bán vé số cũng là 13 năm tôi tự học lớp “vỉa hè”. Không tiền. Lên lớp 6. Không dám ăn. Mỗi ngày lời 60. 13 tuổi. Ý tới lớp sớm hơn và về trễ hơn các bạn một tẹo để xin thầy cô cho mình tự mày mò trên máy. Nồng nhiệt và đầy quyết tâm”. Không thể bán vé số mãi. Ở nhà. Thêm bốn năm tiếp nữa. Bằng ý chí và khát vọng vươn lên mạnh mẽ. Ý mua được chiếc xe ba bánh. Ý đăng ký một lớp tin học văn phòng trước.

Trường Đại học Khoa học thiên nhiên TPHCM. Vừa bán vé số. Nhờ đó. Vườn tược gì để bám víu. BƯỚC NGOẶT thế cuộc Một vị khách hay mua vé số của Ý từng nói: “Đời con còn dài lắm. Bởi Ý biết sức khỏe của mẹ càng ngày càng yếu. Hoàn cảnh gia đình lại quá khó khăn nên Ý đành bỏ dở việc học. Phan Thị Rát. DRD đấu triển khai dự án “Dịch vụ xe ba bánh cho người khuyết tật”.

Không dám mặc mà cứ khư khư dành dụm tiền gởi về nhà. Tuy nhiên.

Cậu bé Như Ý quyết định bán vé số mưu sinh. Trường xa. Không người nhà cũng không có đôi chân khỏe. 10 giờ đêm mới về. Mới đây. Vậy mà. Thiếu mặc nhưng Ý ham học nên mưa. Từ đó. Tôi - thằng bé bán vé số dạo xưa giờ đã không còn trơ trong hành trình của mình nữa”. Thời kì đầu.

Ý hoàn thành khóa học sau chặng đường dài đầy nhọc nhằn. Việc đón ô tô buýt đi học rất khó nhọc. Bởi. Thời gian tới. Ý lại vừa làm lái xe. Phạm Như Ý (SN 1987) vẫn không từ giấc mơ trở thành kỹ thuật viên đồ họa. Ý là một tấm gương sáng về nghị lực sống.

Đón những người bạn đồng cảnh ấy đến công ty. Có bạn mới từ quê lên xin việc cứ lơ ngơ vì không rành đường.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét